Buổi sáng đầu tiên của năm học mới, sân trường Phương Nghi không có tiếng loa quá lớn hay một chương trình kéo dài. Thay vào đó là những giai điệu quen, góc chơi mở và các cô đứng ở cửa lớp để đón từng em bé bằng tên gọi thân thương.
Để ngày đầu tiên không trở thành một cuộc chia tay vội vã
Trước ngày nhập học, giáo viên đã trao đổi với ba mẹ về nhịp ngủ, món ăn quen, cách con thường tìm kiếm sự an ủi và món đồ nhỏ giúp con cảm thấy an tâm. Những thông tin ấy được ghi lại để cả lớp cùng chuẩn bị.
Khi con khóc, cô không vội đánh lạc hướng hay yêu cầu con “nín ngay”. Cô ngồi ngang tầm mắt, gọi tên cảm xúc và cho con biết ba mẹ sẽ quay lại sau giờ học. Một số bé chọn ngồi cạnh cô; một số bé quan sát từ xa trước khi bước vào góc chơi.
Ngày đầu đến trường không cần hoàn hảo. Điều quan trọng là con cảm nhận được: ở đây có người hiểu và sẵn sàng chờ con.
Những niềm vui nhỏ đã xuất hiện
- Một em bé tự cất đôi dép vào ô có hình của mình.
- Một bạn rụt rè đã đưa cho cô khối gỗ đầu tiên.
- Cả lớp cùng tưới cây và phát hiện một chiếc lá non.
- Ba mẹ nhận được thông tin ngắn về bữa ăn, giấc ngủ và cảm xúc của con.
Ngày hội đến trường kết thúc bằng những cái vẫy tay và lời hẹn ngày mai. Phương Nghi biết rằng sự gắn bó không hình thành trong một buổi sáng, nhưng từng trải nghiệm nhẹ nhàng sẽ góp phần tạo nên niềm tin của con.